CHUYỆN CỦA Hn

  • bởi

Em sinh ra tại vùng cao nguyên trung phần. Vùng đất của nắng và của gió. Năm lên 9 tuổi, em mất cha. Gia đình thuộc diện xóa đói giãm nghèo. Mẹ làm thuê nuôi 03 anh em, thu nhập của mẹ chỉ đủ mang về cho gia đình bữa cơm, bữa cháo. Khó khăn quá, em đã phải bỏ học,  phụ giúp mẹ việc nhà. Xa trường, xa lớp, xa sách vở, bạn bè, lòng em buồn vô hạn.

Em vẫn thường nằm mơ về cô Tiên áo trắng có cây đũa thần và những phép mầu, giúp gia đình em qua cơn khổ cực, đói nghèo. Em nhìn gia đình em trong túng quẩn với hình dáng mẹ gầy còm, xác xơ,  tội nghiệp, em thật sự không biết phải làm gì cho mẹ và cho em. Đêm đêm em nhìn những vì sao trên cao, thì thầm em gửi lời khấn nguyện. Ước gì nhà hết nghèo, ước gì em được đến trường.

Tháng 10 cao nguyên, trời se sắt lạnh, có một vị khách đến nhà gợi mở về một ngôi nhà, một Mái ấm trong thành phố lớn. Một sự giúp đỡ có thể làm giảm đi gánh nặng trên vai của mẹ và làm cho cuộc sống gia đình bớt nỗi nhọc nhằn. Mẹ nhìn em và em nhìn mẹ, một chút do dự, một chút đắn đo và rồi em nghĩ là em nên đồng ý.

Em đến Mái ấm với nhiều điều lo lắng, phân vân. Một chút ngỡ ngàng, bối rối, có những khuôn mặt, có những nụ cười và trong giây phút đó ngỡ như xa lạ bỗng thoáng chốc trở thành quen thuộc. Tuổi hồn nhiên, em hội nhập dễ dàng vào các trò chơi nhảy dây, rượt đuổi… Tuổi hồn nhiên, em xem Mái ấm như gia đình.

Bây giờ là tháng 9, tháng 9 của mùa khai trường và ngày mai em đi học, ngày mai em trở lại với sách vở, bạn bè. Ngày mai ước mơ em hóa thành hiện thực, quyển vở đời em lật qua trang mới, niềm vui vỡ òa trong những mơ ước tương lai.